Đăng bởi: Nguyễn Đình Sinh | Tháng Ba 30, 2011

Ngày Cá Tháng Tư (1/4)-Lịch sử Ngày Nói dối và cứ ngỡ là…

Ngày cá tháng tư, còn gọi là ngày nói dối, là ngày hội vui vẻ, hấp dẫn đối với những người tinh nghịch và hài hước. Ngày 1 tháng 4 là ngày được chú ý ở nhiều nước. Ngày mà bạn bè có thể bị lừa hoặc chơi khăm mà không sợ bị giận. Cá tháng tư dù không phải là ngày nghỉ lễ chính thức nhưng vẫn được rất nhiều nước tổ chức kỉ niệm hàng năm vào đúng ngày 1 tháng 4, bằng cách tung nhiều tin đồn hoặc nói xạo, nói đùa về rất nhiều chủ đề khác nhau nhằm tạo niềm vui hay trêu chọc ai đó. Cẩn thận kẻo bị biến thành cá !

Lich su ngay Ca thang Tu

(Chào mừng Ngày Nói dối, Ngày 1 tháng tư).Scotland có tới 2 ngày Cá tháng Tư. Ngày thứ hai để trêu ghẹo phần sau lưng của mỗi người, nên được gọi là “Ngày vuốt đuôi”, hay của trò đùa “Hãy đá tôi một phát”-Kick me hard.

Những tin giả như thế thường được tung ra trong cả ngày 1 tháng 4 , ở hầu hết các nước như Hoa KỳPhápIreland,… trong khi một số quốc gia khác nó phải được chấm dứt vào giữa trưa, như AnhCanadaÚcNew Zealand… Không giống như hầu hết các ngày đặc biệt khác trong năm, ngày Cá tháng Tư có lịch sử không rõ ràng. Mỗi nền văn hóa khác nhau lại có lịch sử và thời gian kỷ niệm ngày Nói dối khác nhau, nhưng thường vào ngày đầu tiên của mùa xuânNhững người hay đùa và hài hước tại nhiều nước, giờ đây đang háo hức chuẩn bị các “chiêu” để đánh lừa bạn bè, và người thân vào ngày Cá tháng Tư (1/4). Nhưng không ai biết chính xác truyền thống này, có từ khi nào, tại sao và ở đâu.

 

Nước Pháp được coi là quê hương của ngày Cá tháng Tư. Trước đây, người Pháp đón năm mới ngày 25/3 và kéo dài trong tám ngày. Những trò vui lên tới đỉnh điểm vào ngày 1/4. Đến năm 1582, lịch Gregory được đưa vào sử dụng, dưới triều đại vua Charles IX. Theo đó, năm mới bắt đầu từ ngày 1/1.

Tuy nhiên, do phương tiện liên lạc thời đó còn lạc hậu, người ta truyền tin chủ yếu bằng cách chạy bộ, nên nhiều người nhận được tin đổi lịch chậm mất vài năm. Những người khác, tuy biết vẫn không chấp nhận lịch mới và tiếp tục đón năm mới vào ngày1/4. Trò ngoan cố này bị quy là “ngớ ngẩn” và trở thành trò cười cho thiên hạ.

Cùng với thời gian, trò đùa vào ngày 1/4 trở thành truyền thống và lan từ Pháp sang Anh và Scotland (thế kỷ 18). Người Anh và người Pháp, đưa tục lệ nói dối sang các thuộc địa ở Bắc Mỹ. Từ đó, ngày Cá tháng Tư trở thành một lễ hội quốc tế được chấp nhận ở nhiều nước khác nhau. Người dân ở mỗi quốc gia tiếp nhận truyền thống này, theo những cách riêng, “đóng dấu bản quyền” để trêu gia đình và bạn bè.

Ví dụ, Scotland có tới 2 ngày Cá tháng Tư. Ngày thứ hai đặc biệt để trêu ghẹo phần sau lưng của mỗi người, nên được gọi là “Ngày vuốt đuôi”. Đây được coi là ngày phát sinh của trò đùa “Hãy đá tôi một phát”.

Mexico là kỷ niệm ngày Nói dối vào 28/12. Đó là một thời khắc buồn trong lịch sử đất nước này, vì đúng ngày đó, vua Herod ra lệnh thảm sát trẻ em vô tội. Vì thế, những trò trêu ghẹo chỉ mang tính chất nhẹ nhàng.

Những trò nói dối vui vẻ có vẻ như trùng với thời điểm mùa xuân, đến từ thời La Mã cổ đại và người Xen-tơ, vốn có truyền thống mừng ngày hội gây bất hòa. Những ghi chép đầu tiên về ngày Cá tháng Tư, xuất hiện tại châu Âu trong thời Trung Cổ (khoảng năm 1.100-400 sau Công nguyên).
Có vài dấu vết về ngày Cá tháng Tư trong thần thoại La Mã, đặc biệt là câu chuyện về Nữ thần Ceres mùa màng và con gái bà, nàng Proserpina.
Theo thần thoại La Mã, thần cai quản địa ngục Pluto đã bắt cóc nàng Proserpina và đưa nàng tới sống cùng ông ở địa ngục. Cô gái đã gọi mẹ nhưng nữ thần Ceres chỉ nghe thấy âm vang giọng nói của con gái và đi tìm kiếm cô trong tuyệt vọng.

Những cuộc tìm kiếm vô vọng đó, hay các cuộc rượt đuổi ngỗng trời, đã trở thành chuyện cười phổ biến tại châu Âu trong các thế kỷ trước.
Giả thuyết phổ biến nhất về nguồn gốc ngày Cá tháng Tư, xuất phát từ việc chuyển đổi lịch Julian cũ sang lịch Gregorian – hệ thống lịch do Giáo hoàng Gregory XIII (1502-1582), đưa ra vào cuối thế kỷ 16 và cũng là hệ thống lịch, mà thế giới ngày nay vẫn dùng.
Theo lịch Julian, năm mới được tổ chức trong khoảng thời gian từ 25/3 đến 1/4 nhưng theo lịch Gregorian, năm mới đến vào ngày 1/1. Những người không được thông báo về sự thay đổi này, hoặc kiên quyết giữ truyền thống cũ, thường bị chế giễu. Từ đó nảy sinh những câu chuyện cười nhằm vào họ vào thời điểm năm mới theo lịch cũ.
Tại Pháp, những người hay đùa thường dính cá vào những người theo truyền thống cũ, nên mới có tên gọi là “Poisson d’Avril” hay Cá tháng Tư. Nhưng giả thuyết này cũng không lý giải được tại sao ngày hội nói dối lại lan sang nhiều nước khác ở châu Âu vốn không sử dụng lịch Gregorian cho tới tận sau này.
Tại Scotland, ngày Cá tháng Tư có tên gọi là April “Gowks” – tên khác của một loài chim cúc cu. Nguồn gốc của tấm biển “Đá tôi” cũng có thể xuất phát lễ kỷ niệm ngày April “Gowks” của người Scotland.

Những năm gần đây, các đài phát thanh, chương trình truyền hình và các trang web trên khắp thế giới, thường nói đùa bạn đọc và người nghe vào ngày Cá tháng Tư. Một trong những lời nói dối nổi tiếng nhất là năm 1957, khi đài BBC của Anh phát bộ phim tài liệu về mùa thu hoạch mì ống thường niên tại Thụy Sỹ. Phim quay cảnh một gia đình đang lượm những sợi mì, từ “các cây mì spaghetti”. Món mì Italia rất được ưa chuộng tại Anh thời điểm đó và nhiều người Anh đã “ngây thơ” tin vào trò lừa củaBBC, tới nỗi họ muốn tìm hiểu xem làm thế nào, để có thể tự trồng được các cây spaghetti!
Vào ngày Cá tháng Tư năm 2007, công cụ tìm kiếm trên internet Google đã thông báo cung cấp dịch vụ mới Gmail Paper, nơi người sử dụng dịch vụ thư miễn phí có thể lưu giữ email vào kho lưu trữ giấy mà Google sẽ in ra và rồi gửi cho họ miễn phí. Năm 2008, Google đã mời mọi người tham gia dự án thám hiểm sao Hoả.
Vì thế, khi lướt web hoặc xem tivi hôm nay, bạn hãy cảnh giác về những gì nhìn thấy và đọc được, nếu không bạn có thể bị mắc lừa trong ngày Cá tháng Tư. An Bình.

Những trò đùa của ngày Cá tháng Tư có thể chỉ rất đơn giản (“bạn chưa buộc dây giày kìa”) nhưng cũng có khi gây ra hậu quả nghiêm trọng (như vặn đồng hồ của cậu bạn cùng phòng chậm tới một tiếng). Dù đùa kiểu gì, kẻ lừa gạt vẫn hoàn toàn vô tội bằng cách nói với “nạn nhân”: “Ngày Cá tháng Tư mà”.

Các phương tiện truyền thông cũng không đứng ngoài cuộc vui một năm chỉ có một lần này. Trong ngày cả thế giới nói dối, truyền hình Anh từng chiếu một bộ phim ngắn và rất chi tiết về việc những người nông dân Anh thu hoạch vụ mùa spaghetti.

Ngày Cá tháng Tư chỉ là một ngày vui. Đó không phải là một lễ hội để công chức được nghỉ làm và trẻ em không phải đến trường. Chỉ là một ngày vui nho nhỏ, nhưng ai cũng cần “đề cao cảnh giác” kẻo lại trở thành “con cá ngớ ngẩn” của năm nay. (theo Wilstar &  LiveScience)

Bài 2. Em đang nói dối…

Ngày Cá tháng Tư, ngày này em được quyền nói dối phải không anh? Được, nhưng em sẽ không làm thế…

Đã 5 ngày đêm, 5 ngày đêm không lúc nào em thôi nghĩ về anh, nỗi nhớ anh lại ùa về trong em…

Em sẽ quên được anh? Em sẽ sống vui hơn trong chuỗi ngày còn lại? Xa anh, sẽ tốt hơn cho em? Anh đã nghĩ thế? Có thể, vào một ngày khác, em sẽ gật đầu. Nhưng hôm nay thì không, em chưa từng nghĩ đến việc quên anh đi để em bớt khổ. Anh đã bảo anh sợ yêu anh sau này em sẽ đau khổ. Cho nên, anh đã làm em đau khổ ngay từ bây giờ và mãi đến sau này

Còn vài ngày nữa là 11 tháng, 11 tháng em có anh. Gần 1 năm rồi, ta có nhau, đã cùng nhau sẻ chia bao vui buồn, trãi qua cả những nỗi đau, nỗi lo sợ và cả những hạnh phúc ngọt ngào nhất… Từng ngày, từng ngày, tình cảm trong em lại dâng đầy và thiết tha hơn, mặn nồng hơn,… Còn với anh, tại sao nó có thể vơi đi được?

Tất cả những gì anh dành cho em trong suốt thời gian qua, cuối cùng anh bảo với em rằng anh không yêu em, đó chỉ là tình cảm nhất thời thôi. Tại sao vậy ? Sao thế anh ? Chắc mình anh hiểu…

Mấy ngày qua, em không ngủ được, em thao thức cùng nỗi nhớ anh, thao thức cùng nỗi đau đang nhói lên trong lòng ngực,… tất cả, tất cả làm môi em mặn đắng…

 Vỗ về em nỗi buồn ơi đừng khóc!

Tháng 4 thôi trời chẳng đổ mưa ngâu

Đong đếm chi bằng những giọt sầu

Tình em đó làm hạt mưa thêm nặng

 Vỗ về em nỗi nhớ ơi đừng khóc!

Đừng thêm dài, đừng da diết mỗi đêm

Không ai lau… mặn đắng môi mềm

Ngủ ngoan nhé, con tim đừng thổn thức

 Vỗ về em nỗi đau ơi đừng khóc!

Em yếu mềm, em không đủ sức đâu

Không gánh nỗi cơn đau dài hơn thế

Vỗ về em tình yêu ơi đừng khóc!

Vỗ về em niềm tin ơi đừng khóc!

Có lẽ là tại em, em vụng về quá. Mơ ước trong em không ai chứng giám, em vụng về không gấp nỗi ước mơ của mình, em không biết gấp sao, không biết cách gấp con hạt giấy để nó chấp cánh cho ước mơ em bay xa. Em sẽ học anh ạ! Em sẽ học cách gấp hạcgiấy, em sẽ tiếp tục nuôi ước mơ và hy vọng, cũng như niềm tin trong em rằng một ngày nào đó con hạc giấy sẽ mang anh trở về bên em!

 Anh thật không nhớ em nữa sao?

Anh thật không cần biết em sẽ như thế nào sao?

Anh bỏ mặc em trong nỗi đau thế sao?

“Dường như anh đang mơ một giấc mơ không có em

Dường như con tim anh đang cất tiếng không cần em

Dù sao đi chăng nữa cũng chỉ là một lời hứa

Dù sao đi chăng nữa em vẫn yêu như ngày xưa

Em nói thật cho ngày Cá tháng Tư để anh hiểu rằng em đang nói dối…

( Nguyen Nguyen Khanh – seasion1001)

BÀI 3. Ngày nói dối

Trường đại học, có một nữ sinh viên yêu một nam sinh viên. Bình thường anh coi cô như em gái.

Hôm nay với ngày thường không giống nhau. Anh đặc biệt dịu dàng hơn so với lúc bình thường. Cô gái nhận được một bức thư trong hòm thư của mình.

Nội dung của bức thư là :

xx:

Không biết từ bao giờ tôi đã bị nụ cười dịu dàng của em mê hoặc. Tôi bất ngờ phát hiện ra rằng tôi đã yêu em. Nếu như em có thể cho tôi một cơ hội … Tôi xin được gặp mặt em tại xxx vào lúc 6 giờ chiều. Không gặp không về. xx

Mặt cô gái ửng hồng, khoé miệng cũng nở một nụ cười hạnh phúc. Yêu đơn phương đã 2 năm rồi, ngày hôm nay dường như đã có được đáp án. Cô vui vẻ trang điểm cho thật đẹp, đúng giờ có mặt tại điểm hẹn, trong lòng cô xen lẫn giữa niềm vui là một chút hồi hộp, thế nhưng cô đợi rồi lại đợi … cứ đợi …

Cô cứ đứng đó chờ từ 6 giờ cho đến tận 10 giờ. Cô rất thất vọng, vào giây phút cô tuyệt vọng nhất, ông trời lại cho cô một hy vọng, từ đằng xa có một người buớc tới … cô nhìn chăm chú … thực sự là anh … anh thực sự tới rồi.

Lúc anh đi tới gần cô mới phát hiện ra đằng sau anh còn có mấy người bạn trai cùng lớp đang cười ngặt nghẽo.

Cô gái giận dữ [anh ... các anh]. Chàng trai cười nói [ đã nói rồi mà, cô ấy nhất định sẽ đến]. Họ cùng cười rộ lên.

Cô nhìn anh … còn anh nói với cô một cách hết sức tự nhiên [Ngày mùng 1-4 vui vẻ, ha ha].

Tai cô gái đỏ bừng, nó cũng đồng thời để lại trong lòng cô một vết sẹo.. cô thấp giọng nói (tiếng nói có một chút nghẹn ngào) [Chúc các anh ... ngày nói dối vui vẻ].

Nói chưa dứt thì cô đã bỏ đi. Anh nhìn thấy giọt nước mắt nơi khoé mắt cô, cũng có cảm giác hơi cay cay ở trong lòng. Về đến nhà anh không ngừng nghĩ về dáng vẻ của cô lúc bỏ đi … [cô ấy yêu mình phải không] … Lúc anh đang suy nghĩ thì nghe tiếng mẹ anh gọi [Hôm nay con có một bức thư, vẫn ở trong cái gói kia kìa]. Anh mở nó ra, nội dung là :

xx

Mùa hè năm ngoái em không cẩn thận đụng vào xe anh, phải vào viện. Giây phút anh bế em vào viện, em đã yêu anh rồi. Thế nhưng nó cũng đã mang đến cho em một điều không hạnh phúc, bác sĩ nói em bị máu trắng.

Em thật sự cảm thấy rất tuyệt vọng … nhưng có anh ở bên cạnh, được anh quan tâm, chăm sóc em cũng cảm thấy vững tin hơn. Lúc bình thường ta coi nhau như anh em, em cũng rất vui. Em biết rằng em không có quyền được yêu một ai, nhưng có thể ở bên người mình thích cũng đã là quá hạnh phúc rồi. Cho đến khi nhận được bức thư của anh hôm nay càng cho em thêm động lực, em thấy rằng mình đã rất hạnh phúc, chứng minh nhưng điều em làm trong 3 năm qua đều xứng đáng.

Trước đây em không muốn làm phẫu thuật vì em không biết tỷ lệ thành công là bao nhiêu, em cũng rất sợ sẽ phải kết thúc cuộc đời trên giường bệnh. Bởi em còn có bao nhiêu điều chưa làm. Em không muốn phải hối hận …. Đêm nay em sẽ đến … là vì em muốn nói với anh rằng em sẽ mang theo tình yêu và sự quan tâm anh dành cho em lên bàn mổ.

Món quà này hy vọng anh sẽ thích…

xx

Bàn tay anh run rẩy … anh mở gói quà. là một đôi găng tay , bên trong còn có một mảnh giấy, [em muốn được mãi mãi nắm tay anh ... nắm tay anh suốt đời đi đến tận nơi góc biển chân trời.]

Anh khóc, anh thật sự hối hận … rất hối hận.

Ngày hôm sau …. cô đã không còn lên lớp nữa, anh ở cổng trường đợi rồi lại đợi. Anh cuối cùng cũng cảm nhận được cảm giác chờ đợi mà cô đã phải trải qua đêm hôm trước.

Đó là thứ cảm giác mất mát … Ngày 1-4 ấy đã khiến anh hối hận suốt cuộc đời.

(Theo MinhQuan)

About these ads

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Danh mục

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

%d bloggers like this: