Đăng bởi: Nguyễn Đình Sinh | Tháng Chín 6, 2011

Chùm MƯỜI HAI bài-kỷ niệm 10 năm sự kiện khủng bố 11/9 ở Mỹ (2001-2011): 10 sự thật ít biết – Diễn biến ngày đen tối nhất lịch sử nước Mỹ (22 sự kiện chính)- Nhiệm vụ lịch sử của phi công Mỹ- Ông cựu tổng thống Bush kể về cảm xúc đau đớn- Người thoát chết kể về ngày định mệnh- Người Australia học được gì từ vụ 11/9- Bài thơ tặng người dân Mỹ- Những phút cuối cùng của nạn nhân vụ 11/9- Lính cứu hộ 11/9 và cuộc chiến với ung thư- Ngày kinh hoàng thay đổi thế giới mãi mãi- ‘Vụ 11/9 làm nước Mỹ mạnh hơn’- 6 câu hỏi chưa có lời giải đáp về vụ 11/9- Người đàn ông có khả năng chặn vụ 11/9 tới 2 lần

Gồm 12 bài: Nước Mỹ bị tấn công. Toàn bộ diễn biến của ngày đen tối nhất trong lịch sử cường quốc số một thế giới. Phía sau vụ tấn công khủng bố gây hậu quả tồi tệ nhất trong lịch sử nước Mỹ là những sự thật mà không phải ai cũng được biết. Hầu hết trong số gần 3.000 người thiệt mạng trong vụ 11/9, khi 4 chiếc máy bay chở khách bị cướp rồi lao vào tháp đôi Trung tâm Thương mại Thế giới (WTC), Lầu Năm Góc và một cánh đồng ở bang Pennsylvania.


Một người đàn ông đứng giữa đống đổ nát sau sự sụp đổ của tòa tháp đôi WTC. Ảnh: AFP

Một người đàn ông đứng giữa đống đổ nát sau sự sụp đổ của tòa tháp đôi WTC. Ảnh: AFP
Hai tòa tháp của Trung tâm Thương mại Thế giới sau khi bị hai chiếc máy bay đâm vào. Ảnh: AP
Hai tòa tháp của Trung tâm Thương mại Thế giới bốc cháy sau khi bị hai chiếc máy bay đâm vào. Ảnh: AP

Bài 1. 10 sự thật ít biết về vụ 11/9. 

1. Có tới 3.051 trẻ em bị mất cha hoặc mẹ sau vụ 11/9. Bên cạnh đó, có 17 em bé đang nằm trong bụng mẹ khi những người cha của chúng thiệt mạng trong các vụ tấn công. Khoảng 9 tháng sau vụ khủng bố, số ca sinh ở thành phố New York tăng tới 20% so với cùng thời điểm điều tra vào năm 2000.

2. Tổng giá trị của các tác phẩm nghệ thuật bị mất đi sau khi hai tòa tháp Trung tâm Thương mại Thế giới (WTC) sụp đổ đã vượt quá 100 triệu USD. Trong số này có cả những bức tranh của danh họa Pablo Picasso.

3. Người ta ca ngợi những chú cảnh khuyển tham gia tìm kiếm người còn sống sau thảm họa mà quên mất một chú chó phi thường khác. Đó là Roselle, một chú chó săn dòng Labrador chuyên làm nhiệm vụ dẫn đường cho người chủ bị mù là Michael Hingson. Roselle đã đưa Hingson đi thang bộ từ tầng 78 của Tháp Bắc WTC xuống đường và tới nhà một người bạn một cách an toàn.

4. Các công nhân đã phải thu dọn khoảng một triệu tấn vật liệu vụn nát để tìm kiếm những người còn mắc kẹt và tư trang của những nạn nhâu xấu số. Họ đã tìm thấy khoảng 65.000 vật dụng, trong đó có 437 đồng hồ và 144 nhẫn cưới.

5. Ba giờ trước khi các vụ tấn công xảy ra, một chiếc máy có tên gọi Máy phát sinh Sự kiện Ngẫu nhiên đặt tại trường đại học Princeton đã tiên đoán được một sự kiện khủng khiếp sắp xảy ra.

6. Trong một cuộc tập trận mang tên “Người bảo vệ cẩn mật”, Trung tâm Chỉ huy Phòng vệ Vũ trụ Bắc Mỹ (NORAD), đơn vị chịu trách nhiệm bảo vệ không phận Mỹ, đã giả định ít nhất 4 vụ cướp máy bay trong tuần trước khi xảy ra vụ 11/9, và thậm chí còn dự định tiến hành một cuộc giả định nữa vào buổi sáng mà nước Mỹ bị tấn công.

7. Có tới 5 trong số 19 không tặc tham gia vụ tấn công 11/9 đã nghỉ lại tại một khách sạn ngay gần cổng dẫn vào Cơ quan An ninh Quốc gia Mỹ (NSA), trong những ngày trước khi tiến hành cướp 4 máy bay chở khách.

8. John Patrick O’Neill, một đặc vụ từng lãnh đạo Cục Điều tra Liên bang Mỹ (FBI) và tham gia điều tra về liên hệ của Al-Qaeda trong vụ đánh bom WTC năm 1993, đã rời FBI vì những bất đồng về chính sách. O’Neill đảm nhận công việc mới trong vai trò người phụ trách an ninh tại WTC, và mất trong ngày định mệnh 11/9.

9. Chỉ có 291 thi thể được tìm thấy nguyên vẹn tại hiện trường đổ nát của hai tòa tháp WTC. Cha mẹ của Lisa Anne Frost, 22 tuổi và là một hành khách trên chuyến bay số hiệu 175 của hãng United Airlines lao vào Tháp Nam, đã phải chờ gần một năm mới được nhận lại những gì thuộc về con gái họ.

10. Lính cứu hỏa mất tới 100 ngày mới có thể dập tắt hoàn toàn các đám cháy bị gây ra bởi các vụ tấn công nhằm vào hai tòa tháp WTC. Nhật Nam (Theo Telegraph)

 Bài 2. Diễn biến ngày đen tối nhất lịch sử nước Mỹ

Người Mỹ sẽ không bao giờ quên ngày 11/9/2001 khi nước Mỹ bị tấn công. Toàn bộ diễn biến của ngày đen tối nhất trong lịch sử cường quốc số một thế giới được cô đọng trong 22 sự kiện chính sau đây.
Abdulaziz al-Omari và Mohammed Atta (áo xanh). Ảnh: FBI

5h45: Nhóm không tặc bắt đầu kế hoạch tấn công của chúng. Tại sân bay quốc tế Portland, thuộc bang miền đông bắc Maine, hai trong số 19 kẻ tấn công làm thủ tục lên máy bay. Hình ảnh của Abdulaziz al-Omari và kẻ cầm đầu Mohammed Atta bị camera an ninh ghi được khi chúng đi qua cổng kiểm tra an ninh sân bay, để từ đây bay tới Boston, nơi chúng sẽ lên chuyến bay mang số hiệu 11 của hãng hàng không American Airlines. Ba tên không tặc khác đã chờ sẵn tại đó để cùng al-Omari và Atta cướp chiếc máy bay.

7h18: Tại sân bay quốc tế Dulles ở ngoại ô thủ đô Washington, hình ảnh của nhóm không tặc thứ hai gồm 5 tên được ghi nhận bởi camera an ninh, khi chúng trải qua các thủ tục kiểm tra an ninh trước khi lên chuyến bay số hiệu 77 của hãng hàng không American Airlines có đích đến là Los Angeles. Khalid al-Midhar và Nawaf al-Hazmi là những kẻ bị nhận mặt rõ nhất. Trong vài ngày trước đó, cả hai kẻ này đều nằm trong danh sách theo dõi, nhưng an ninh sân bay lại không biết điều này.

 5 tên không tặc
5 tên không tặc cướp chiếc máy bay số hiệu 11 của American Airlines và sơ đồ cho thấy chiếc phi cơ bị đổi hướng để lao tới New York. Đồ họa: BBC

8h14: Chuyến bay số hiệu 11 của American Airlines bị tấn công. Khoảng 15 phút sau khi máy bay cất cánh, nhóm không tặc dùng dao đâm ít nhất hai thành viên phi hành đoàn và một hành khách khi tìm cách giành quyền kiểm soát chiếc phi cơ. Báo động được phát đi 5 phút sau đó bởi tiếp viên hàng không Betty Ong. Cô dùng điện thoại trên máy bay để gọi về cho hãng American Airlines, thông báo: “Buồng lái của phi công không trả lời. Ai đó đã bị đâm tại khoang thương gia, và tôi e rằng đang có một cuộc tấn công.”

8h38: Kiểm soát không lưu liên lạc với giới chức quân sự sau khi nhận được một thông tin từ chuyến bay số hiệu 11, được cho là nhằm vào các hành khách: “Nếu các người hòng tạo ra bất cứ cản trở nào, các người sẽ tự gây nguy hiểm cho bản thân và chiếc máy bay này. Hãy ở nguyên vị trí.” Một cuộc bắt cóc máy bay rõ ràng đang xảy ra. Hai chiến đấu cơ F-15 cất cánh 5 phút sau đó.

 
Nhóm không tặc cướp chiếc phi cơ số hiệu 175 của hãng United Airlines và sơ đồ hành trình bị đổi hướng của chiếc máy bay này. Đồ họa: BBC

8h46: Chuyến bay số hiệu 175 của hãng hàng không United Airlines bị cướp. Các phi công bị giết trong khi nhóm không tặc đe dọa đánh bom khi giành quyền kiểm soát chiếc máy bay. Khoảng 12 phút sau, nó được hướng tới New York. Một hành khách gọi cho cha của mình và nói: “Con không nghĩ là các phi công đang lái máy bay. Con cho là những kẻ tấn công định lái máy bay tới Chicago, hoặc đâu đó khác, rồi lao vào một tòa nhà. Nhưng cha đừng lo, nếu điều đó xảy ra, nó sẽ rất nhanh thôi.”

8h46: Chiếc máy bay số hiệu 11 của American Airlines lao vào Tháp Bắc của Trung tâm Thương mại Thế giới (WTC), tại Manhattan, New York, với tốc độ 700 km/giờ. Toàn bộ 92 hành khách và 9 thành viên phi hành đoàn có mặt trên chiếc Boeing 767 đều thiệt mạng. Rất nhiều người đang làm việc tại Tháp Bắc cũng cùng chung số phận. Những người ở phía trên tầng 92 của tòa tháp 110 tầng, nơi chiếc máy bay lao vào, bị mắc kẹt vì không thể xuống phía dưới để thoát thân. Nhiên liệu từ chiếc Boeing bốc cháy và tạo nên một quả cầu lửa khổng lồ. Sức nóng từ lửa lan nhanh xuống tận các tầng thấp nhất của tòa tháp.

8h52: Ngay sau đó, rất nhiều lính cứu hỏa được điều động tới hiện trường vụ cháy ở Tháp Bắc. Họ tìm thấy rất nhiều cửa sổ bị thổi tung và nhiều người bị bỏng. Lính cứu hỏa bắt đầu một sứ mệnh giải cứu và đi dần lên các tầng cao hơn bằng cầu thang bộ. Vào khoảng 9h00, người đứng đầu lực lượng cứu hỏa New York có mặt tại hiện trường, trong khi tổng cộng 235 lính cứu hỏa được điều động.

 Nhóm không tặc cướp chiếc máy bay số 77 của American Airlines
Nhóm không tặc cướp chiếc máy bay số 77 của American Airlines và sơ đồ hành trình bị đổi hướng của nó. Đồ họa: BBC

8h54: Chuyến bay mang số 77 của American Airlines bắt đầu đổi hành trình khi những kẻ không tặc giành được quyền kiểm soát. Đây là chiếc phi cơ thứ ba bị cướp. Hệ thống thu phát tín hiệu của chiếc Boeing 757 bị ngắt chỉ hai phút sau đó. Hành khách bắt đầu gọi cho người thân của họ bằng điện thoại đi động, để thông báo về tình hình khẩn cấp trên máy bay. Họ nói rằng những tên không tặc dùng dao để tấn công.
8h58: Lực lượng cảnh sát New York (NYPD) huy động gần 1.000 nhân viên để đối phó với thảm họa đang diễn ra. Hai máy bay trực thăng được điều động tới WTC. Các nhân viên cảnh sát có mặt tại Tháp Bắc khi chiếc Boeing 767 lao vào tòa tháp này trực tiếp giúp đỡ người dân thoát thân. Cho tới 9h00, cảnh sát yêu cầu toàn bộ dân thường tại WTC đi di tản.

9h04: Nhưng khi việc sơ tán người dân còn đang diễn ra, Tháp Nam của WTC đã bị chiếc máy bay số hiệu 175 của United Airlines đâm vào theo kịch bản tương tự cú đâm ở Tháp Bắc. Vận tốc của máy bay khi lao vào Tháp Nam là 870 km/giờ. Nó tạo ra một lỗ thủng lớn từ tầng 77 tới tầng 85 của tòa tháp. Toàn bộ 65 hành khách và phi hành đoàn thiệt mạng ngay khi đó. Một cầu thang dẫn tới các tầng phía trên vẫn còn có thể sử dụng được, và đây chính là lối đi mà nhiều người sử dụng để chạy lên tầng thượng, với hy vọng được giải cứu.
9h05: “Chiếc máy bay thứ hai đã đâm vào tòa tháp còn lại. Nước Mỹ bị tấn công”, Chánh văn phòng Nhà Trắng Andrew Card nói với Tổng thống George Bush. Trong vòng 5 tới 7 phút sau đó, ông Bush vẫn nán lại phòng học ở trường tiểu học Emma E Booker, tại Saratosa, bang Florida. Ông tới thăm các trẻ em ở đây trong một giờ đọc sách. 
Hà Giang (Theo BBC)

Bài 3. Nhiệm vụ lịch sử của phi công Mỹ ngày 11/9

Gần 10 năm trước, vào ngày 11/9/2001, thiếu tá không quân Dan Caine phải đứng trước một nhiệm vụ mà anh chưa bao giờ hình dung ra: bắn hạ những chiếc máy bay bất tuân mệnh lệnh tránh xa khỏi thủ đô Washington.
Với các phi công tại căn cứ không quân Andews thuộc bang Maryland, đó là một buổi sáng được bắt đầu bình thường như bao ngày huấn luyện khác, Caine nhớ lại. Bỗng nhiên, một binh nhì trẻ tuổi chạy tới và thông báo ngắn gọn: “Một chiếc máy bay vừa đâm vào Trung tâm Thương mại Thế giới.”

 Đây có lẽ là hình ảnh mà Caine nhìn thấy trên TV khi đó: một chiếc máy bay thứ hai đang lao về phía tòa tháp thứ hai của WTC, trong khi tòa tháp đầu tiên vừa bị tấn công. Ảnh chụp màn hình: CNBC
Đây có lẽ là hình ảnh mà Caine nhìn thấy trên TV khi đó: một chiếc máy bay thứ hai đang lao về phía tòa tháp thứ hai của WTC, trong khi tòa tháp đầu tiên vừa bị tấn công. Ảnh chụp màn hình: CNBC

Caine, khi đó 33 tuổi, chạy tới bên chiếc TV đặt trong phòng nghỉ của các phi công và theo dõi các bản tin từ New York. Vết thủng lớn tại tòa nhà biểu tượng của nền kinh tế Mỹ cho thấy nó không thể bị đâm bởi một chiếc phi cơ nhỏ. Caine nhanh chóng có câu trả lời chính xác cho boăn khoăn của mình, khi một chiếc máy bay chở khách khác xuất hiện từ phía bên phải của màn hình, rồi lao thẳng vào tòa tháp thứ hai của Trung tâm Thương mại Thế giới (WTC).

Trong quãng thời gian hỗn loạn ngay sau đó, Nhà Trắng, chứ không phải là các tướng lĩnh quân đội, đã gọi trực tiếp cho phi đội của Caine, và yêu cầu họ “làm tất cả những gì có thể ở trên không ngay lập tức”.

Trong một tóm tắt ngắn gọn tình hình trước khi Caine và các đồng đội xuất kích, chỉ huy đơn vị, lữ đoàn trưởng David Wherley, đã truyền mệnh lệnh của Nhà Trắng có nội dung cần phải bảo vệ “quyền chỉ huy quốc gia” tại thủ đô Washington khỏi bất kỳ một cuộc tấn công nào khác.

Phạm vi của nhiệm vụ rất rộng, và chẳng có nghi ngờ gì với việc các phi công sẽ phải bắn hạ bất cứ chiếc máy bay nào từ chối tuân theo các cảnh báo. Đó là một viễn cảnh không vui vẻ gì.

“Tôi sẽ phải bấm nút khai hỏa để bắn hạ bất cứ một chiếc máy bay nào”, Caine, viên đại tá có vẻ ngoài trẻ hơn nhiều so với cái tuổi 43, nói. Dẫu vậy, Caine và các đồng đội vẫn phải hoàn thành nhiệm vụ để ngăn chặn những cuộc tấn công tiếp theo. “Bất kể thế nào đi nữa, chúng tôi không muốn có thêm những chiếc máy bay lao vào các tòa nhà.”

Theo kết quả điều tra của ủy ban 11/9, ngoài đơn vị của Caine, không có đội máy bay chiến đấu nào của Mỹ nhận được lệnh bắn hạ các máy bay khả nghi, trong bối cảnh hỗn loạn ngự trị khi đó.

 Một chiếc F-16 của quân đội Mỹ. Ảnh:
Một chiếc F-16 của quân đội Mỹ. Ảnh: Wallpapergate

Caine chạy ra đường băng để tới chiếc máy bay của anh, trèo lên thang để vào buồng lái, và rồi trông thấy một cột khói màu đen bốc lên từ cách đó khoảng gần 6 km. “Đó chính là Lầu Năm Góc đang bốc cháy”, viên phi công nói.

Những binh sĩ trẻ măng chịu trách nhiệm về đạn dược đã toát mồ hôi như tắm khi họ lắp các tên lửa vào máy bay. Đó là lần đầu tiên trong đời họ làm một việc như vậy. “Tôi vẫn nhớ những cái nhìn sợ hãi ấy”, Caine quả quyết.

Khi Caine khởi động chiếc máy bay, sóng vô tuyến để liên lạc giữa phi công với mặt đất trở nên nhiễu loạn trong một mớ bòng bong. Các kiểm soát viên không lưu quân sự và dân sự cuống cuồng cố gắng tìm cách liên lạc, để biết liệu có còn chiếc máy bay nào đang lao về Nhà Trắng hay tòa nhà Quốc hội Mỹ hay không.

“Tôi cho máy bay cất cánh và liên lạc radar đầu tiên của tôi với một máy bay khác là ở phía bắc của tòa nhà Quốc hội, ở độ cao 90 m và khoảng cách 11 km. Bắn hay không bắn? Tôi cảm thấy tồi tệ, có lẽ tôi sợ”, Caine kể lại thời khắc không thể quên ấy.

Cuối cùng thì chiếc máy bay khả nghi hóa ra lại là một trực thăng đang di chuyển cấp cứu, mà không biết rằng vùng thủ đô Washington là vùng cấm bay. Hàng chục chiếc máy bay khác khi đó cũng đang hướng về thủ đô, bao gồm cả các trực thăng của cảnh sát và những chiếc chuyên cơ. Tất cả đều chưa biết tới lệnh cấm bay.

Cùng với 3 chiếc F-16 khác của các đồng đội, chiếc máy bay của Caine có nhiệm vụ đảm bảo rằng những phi cơ đang hướng tới Washington sẽ buộc phải thay đổi hành trình. Trong khi đó, 4 chiếc F-15 từ một đơn vị khác tại Langley, bang Virginia bay ở độ cao lớn hơn trong nỗ lực giải quyết tình trạng hỗn loạn.

Khi một vài chiếc máy bay không trả lời ngay lập tức đối với lệnh buộc phải tránh xa thủ đô Washington, Caine và các đồng đội bay tới ngay phía trước những máy bay này ở một khoảng cách không thể gần hơn. Việc đột nhiên nhìn thấy một chiếc F-16 bay ngay bên cạnh thực sự có tính thuyết phục cao hơn so với những mệnh lệnh bằng sóng vô tuyến.

 Sơ đồ đường bay của chiếc máy bay mang số hiệu 93 và nơi nó lao xuống ở bang Pennsylvania. Đồ họa: Wikipedia
Sơ đồ đường bay của chiếc máy bay mang số hiệu 93 và nơi nó lao xuống ở bang Pennsylvania. Đồ họa: Wikipedia

Caine khi ấy không biết về chiếc máy bay mang số hiệu 93 của hãng hàng không United Airlines đã rơi xuống một cánh đồng ở bang Pennsylvania, cách thủ đô Washinton khoảng 20 phút bay. Kết quả điều tra sau này cho thấy những kẻ khủng bố giành được quyền kiểm soát chiếc máy bay, rồi đổi hành trình quay ngược trở lại hướng thủ đô Washington, với mục tiêu có thể là Nhà Trắng hoặc tòa nhà Quốc hội Mỹ. Tuy nhiên, một cuộc giằng co giữa các hành khách và những kẻ khủng bố ngay tại buồng lái chiếc máy bay khiến nó lao thẳng xuống mặt đất.

“Tôi không biết liệu khi đó chúng tôi có thể giúp được gì cho những người trên chuyến bay đó hay không”, Caine nói.

Sau khi ngăn chặn và ra lệnh đổi hướng bay với hàng loạt phi cơ, công việc của Caine trở nên dễ dàng hơn vì các hãng hàng không dân dụng đồng loạt ngừng tất cả các chuyến bay vào chiều hôm đó. Caine và các đồng đội cũng nhận được tiếp viện khi nhiều máy bay quân sự khác xuất hiện, với hàng chục chiếc phi cơ chiến đấu quần thảo trên bầu trời, trong đó có hai chiếc làm nhiệm vụ tiếp nhiên liệu trên không.

Caine trở về căn cứ chiều hôm đó sau 6 giờ liên tiếp bay trên chiếc F-16. Anh về nhà hai ngày sau đó. Caine sau này tham gia vào cuộc chiến chống khủng bố mà chính phủ Mỹ phát động, trong vai trò kiểm soát viên không lưu tuyến đầu, với những nhiệm vụ oanh kích mạng lưới Al-Qaeda tại vùng núi Tora Bora ở Afghanistan. Nhật Nam (Theo AFP)

BÀI BỐN: Ông Bush kể về cảm xúc đau đớn ngày 11/9. Cựu Tổng thống Mỹ George W. Bush vừa lên tiếng bày tỏ tâm can đau đớn khi trải qua vụ 11/9 và cảm thấy bất lực trong việc cứu sống người dân của mình.

Các vụ tấn công xảy ra và Tổng thống George W. Bush được trợ tá rỉ tai về sự kiện này.Ông Bush cũng hồi tưởng giây phút ông nghĩ mệnh lệnh mà ông đưa ra là bắn hạ bất cứ máy bay thương mại nào không chịu hạ cánh đã dẫn tới sự mất mát nhiều hơn mạng sống của những người vô tội.  

Tổng thống Bush bày tỏ những tâm tư trên trong một buổi phỏng vấn dành riêng cho kênh truyền hình National Geographic nhân kỷ niệm 10 năm ngày các máy bay bị không tặc phá hủy tòa Tháp đôi của Trung tâm Thương mại Thế giới và đâm vào Lầu Năm Góc, giết chết tổng cộng gần 3.000 người. 
1. “Bất lực”
Bush đã nói về tâm trạng thất vọng khi phải bay quanh nước Mỹ nhiều giờ liên tục, theo yêu cầu của các cố vấn an ninh, trong khi thế giới chứng kiến người Mỹ chết ngay trước mặt qua màn hình tivi.  

Cựu Tổng thống Mỹ nói với giám đốc National Geographic Channel, Peter Schnall: “Tôi cảm thấy bất lực chưa từng có khi chứng kiến mọi người nhảy xuống đến chết trên màn hình, và tôi chẳng thể làm gì được về điều đó”.  
Ông Bush đang có mặt tại trường tiểu học Emma E Booker ở Saratoga, Florida, nhấn mạnh về cải cách giáo dục và lắng nghe các học sinh đọc sách thì được thông báo một máy bay vừa tấn công Tháp Bắc của Trung tâm Thương mại Thế giới ở New York. Hơn 15 phút sau đó, một trợ tá rỉ tai ông: “Máy bay thứ 2 đã đâm vào tháp còn lại. Nước Mỹ đang bị tấn công”.  
Ông nhớ lại: “Phản ứng đầu tiên của tôi là tức giận. ‘Kẻ chết tiệt nào dám làm điều đó với nước Mỹ?’. Rồi sau đó, tôi lập tức tập trung vào bọn trẻ. Và sự trái ngược giữa khái niệm về một cuộc tấn công và sự ngây thơ của con trẻ đã định rõ công việc của tôi. Đó là bảo vệ người dân”.  
Sau khi đưa ra một thông báo vội vàng, ông được đưa nhanh lên chiếc phi cơ Không lực 1 của Tổng thống với ý định trở lại Washington. “Tôi muốn có mặt ở Washington DC như vị Tổng tư lệnh vào thời điểm chiến tranh”. Nhưng ngay sau khi cất cánh, máy bay rẽ hướng theo lệnh của Cơ quan Mật vụ Mỹ.
Vài giờ tiếp theo đó, ông Bush được đưa đi giữa các căn cứ không quân và boongke ở Florida, Louisiana và Nebraska, cố gắng giữ liên lạc với các trợ tá chủ chốt ở Nhà Trắng đang cố gắng phản ứng trước cuộc tấn công.  
“Tôi không thích như vậy. Tôi bảo với họ “chúng tôi sẽ tới Washington’. Và lúc đó, họ giữ nguyên ý kiến, bởi vì họ cảm thấy sẽ là vô trách nhiệm để tôi quay trở lại một thành phố vừa bị tấn công khi mà trên thực tế chúng tôi không biết điều gì có thể sẽ ập đến”.  
“Có rất nhiều đau buồn trên chiếc Không lực 1. Chúng tôi đã chứng kiến hình ảnh mọi người sắp chết và… tôi chỉ biết rằng nỗi đau xé ruột đó… đang hủy hoại các gia đình”.  
“Chúng tôi không biết liệu có máy bay nào khác nữa bị cướp không, vì vậy, quyết định đầu tiên tôi đưa ra trên chiếc Không lực 1 là yêu cầu bắn hạ bất cứ một máy bay thương mại nào không tuân thủ yêu cầu hạ cánh. Sẽ khó khăn cực kỳ đối với một viên phi công Không lực khi phải bắn hạ một chiếc máy bay chở đầy các công dân của chúng tôi”.
“Tuy nhiên, đó là một quyết định mà tôi đã đưa ra, bởi vì tôi nghĩ đó là cách tốt nhất để bảo vệ đất nước ở thời điểm ấy”.
“Tôi nhận được báo cáo rằng chiếc máy bay thứ 4, số hiệu 93, lao xuống một cánh đồng ở Pennsylvania. Và trong giây lát tôi đã nghĩ, chiếc máy bay đó có thể đã rơi bởi mệnh lệnh mà tôi đã đưa ra”.
“Một lát sau chúng tôi mới có thông tin về Chuyến bay 93. Nhưng cuối cùng, chúng tôi hay tin về những hành khách anh hùng trên chuyến bay đó”.
2. “Tổng thống thời chiến”
Ông Bush nói tiếp: “Bạn thực sự không biết một vị Tổng thống thời chiến như thế nào cho đến khi giây phút đó xảy ra. Tôi đã ra những quyết định tốt nhất có thể trong màn sương chiến tranh. Nhưng tôi đã quyết. Quyết tâm bảo vệ đất nước mình. Và tôi quyết tâm tìm ra kẻ nào làm điều đó và đi bắt chúng”.  

Cựu Tổng thống Mỹ Bush cũng nhớ lại cách mà ông đã phải yêu cầu bắn hạ một máy bay thương mại trên đường từ Madrid tới Mỹ, bởi vì máy bay này không phản hồi trước yêu cầu hạ cánh, nhưng 5 phút sau mới biết rằng thực tế nó đã hạ cánh ở Lisbon.
“Đó là giây phút tôi ra quyết định; tôi sẽ trở về Washington, bất chấp mọi lời phản đối”.
“Tôi đã có nó. Tôi nói, ‘tôi cần về nhà’. Rất nhiều điều đã diễn ra. Quan trọng là khép lại một ngày bằng một bài phát biểu trấn an mọi người, rằng chính phủ đang hoạt động và đang đối phó, và chúng tôi sẽ có những hành động phù hợp cần thiết để bảo vệ đất nước. Và tôi đảm bảo sẽ không làm điều đó từ một boongke ở Nebraska”.  
“Tôi muốn có bài phát biểu từ Phòng Bầu dục. Tôi không muốn kẻ thù có được chiến thắng tâm lý của một vị Tổng thống phát biểu từ một boongke ở trung tâm của đất nước chúng tôi. Và không lên tiếng từ thủ đô vừa bị tấn công”.
Bush cho biết, khi trở lại Nhà Trắng, ông “đã nhìn thấy Laura và trao cái ôm thật chặt. Và bạn biết đấy, chúng tôi không cần nói nhiều. Cái ôm nói lên tất cả. Cái ôm là tất cả những gì cần thiết”.
Sau đó những xúc động tiếp diễn sau khi Tổng thống đi ngủ, ông cho biết đã “thức dậy với những sợ hãi về một phi cơ khác đang hướng tới Nhà Trắng”. “Tôi không ngủ được. Tôi cứ nghĩ về những hình ảnh. Nghĩ về điều tôi cần làm. Nghĩ về ngày hôm đó. Nghĩ về ngày hôm sau”.  
“Và khi tôi nghe thấy một gã thở hổn hển. Và đó là “Ngài Tổng thống, Ngài Tổng thống. Ngài phải đến ngay. Nhà Trắng bị tấn công”.
 “Tôi túm lấy Laura. Tôi túm lấy con chó Barney. Con Spot chạy theo, và chúng tôi đi. Các điệp vụ ở phía trước chúng tôi. Điệp vụ phía sau chúng tôi. Và Laura cùng tôi. Mọi người mang theo súng tự động, và chúng tôi hối hả. Và cuối cùng, trở lại boongke an toàn”.  
Hóa ra đó là một báo động giả, do một máy ba chiến đấu của Không lực gây ra khi trở lại Căn cứ không quân Andrews mà không bật tín hiệu radio sang tần số bên phải.  
3. “Khủng bố không bao giờ thắng”
Ông Bush nhớ lại đã đi thăm khu Tòa tháp Đôi ngày 14/9.  
“Vẫn còn khói trong không khí. Nước trên mặt đất. Tất cả rất lờ mờ. Trời tối. Không có ánh sáng. Và mọi giác quan của bạn trong tình trạng báo động. Và đó là… đó là một cảm giác rất khó chịu”.  
Ông Bush khẳng định: “Những kẻ khủng bố không bao giờ thắng. Chúng có thể nghĩ mình đã thắng. Chúng đã gây ra thiệt hại khủng khiếp về mạng sống của con người và cho nền kinh tế của chúng ta, nhưng chúng sẽ không bao giờ hạ gục được nước Mỹ”.  
“Chúng không hề hiểu chúng ta. Chúng không biết rằng chúng ta là một đất nước của những con người tốt bụng, giàu lòng trắc ẩn, những người rất dũng cảm và sẽ không chịu khuất phục trước những thủ đoạn man rợ của chúng”. Thanh Hảo (Theo The Sun)

BÀI NĂM. Người thoát chết vụ 11/9 kể về ngày định mệnh. “Tôi là người Anh may mắn nhất trong Tòa Tháp đôi… Không ai ở các tầng phía trên tôi sống sót”, George Sleigh bày tỏ.


George Sleigh ngày 11/9/2001

Máu dính khắp người nhưng không chịu khuất phục, George Sleigh loạng choạng bước qua một đám bụi nghẹt thở, nắm chặt chiếc cặp đựng tài liệu.  
Kiến trúc sư người Anh này đã thoát một cách kỳ diệu ra khỏi văn phòng của ông sau khi bất lực chứng kiến chuyến bay số hiệu 11 của American Airlines đâm vào Tòa tháp Bắc phía trên ông.  
George mất 50 phút mới trèo xuống được cầu thang từ văn phòng trên tầng thứ 91 của ông – và ông run bắn người khi nhớ lại cảnh không một ai ở cao hơn mình sống sót sau vụ khủng bố.  
Mười năm trôi qua và giờ đây người ông 73 tuổi này đang tận hưởng từng ngày may mắn của mình. “Tôi đã nghĩ mình sẽ chết”, ông kể lại.  
George cho biết, ông vẫn giữ chiếc cặp ngày nào, vật đã theo ông suốt hành trình tới nơi an toàn – và nói chiếc cặp này có thể đã cứu mạng ông. “Khi chúng tôi lau chùi chiếc cặp, chúng tôi phát hiện ra một số vết cắt trên nó”, ông nói. “Kính vỡ đã văng vào chiếc cặp chứ không văng vào tôi”, ông cho hay.  

George Sleigh ngày nay.

George còn nhớ rất rõ từng chi tiết nhỏ nhất của ngày định mệnh đó. Ông rời nhà ở New Jersey và hướng tới Trung tâm Thương mại Thế giới, nơi ông làm việc cho American Bureau of Shipping. Văn phòng tĩnh lặng bất thường bởi vì đa số các nhân viên đã được điều tới Houston, Texas, chỉ còn 25 người ở New York. Nhưng văn phòng sắp bị nghiền nát trong nỗi kinh hoàng vượt quá sức tưởng tượng.  
“Điều đầu tiên tôi nhớ là tiếng ồn – tiếng gầm của máy bay. Tôi xoay quanh trên chiếc ghế của mình và thấy máy bay ở bên ngoài, cách khoảng 8m phía trên. Nó nghiêng đi một chút trước khi đâm vào tòa nhà ở chính phía mà tôi đang ngồi”.   
“Tôi nhìn thấy phần thấp hơn của máy bay. Tôi chỉ biết che đầu và cầu nguyện. Cả văn phòng sập xuống xung quanh tôi. Nhưng không lửa, không khói và tất cả cửa sổ ở tầng tôi còn nguyên. Máy bay có thể đã đâm vào khoảng 3-4 tầng phía trên tôi. Tôi cảm thấy tác động đối với tòa nhà và trong lúc mọi thứ đổ xuống đầu thì tôi phải bò ra ngoài”.  
“Thậm chí không có cửa sổ nào bị vỡ bên cạnh tôi khi trần nhà sập xuống. Tôi bò tới cầu thang. Hai cầu thang đều bị khóa nhưng một cái thì ổn – nó bị khóa nhẹ và chúng tôi xoay xở được để đi qua đống đổ vỡ. Lúc đó tôi đã 63 tuổi nhưng còn khỏe và đi bộ tốt xuống cầu thang.  
“Tôi đang tìm đường ra khỏi tòa nhà thì nghe thấy một tiếng nổ lớn. Sau đó tôi biết Tháp Nam của tòa nhà bị sập. Khi bước ra cầu thang, tôi thấy cảnh tàn phá thật khủng khiếp – trông giống như chiến trường. Tôi chạy hết sức có thể và rồi thấy mình chìm trong một đám bụi. Tôi nghĩ mình sắp chết. Tiếng nổ ngay cạnh tôi. Chỉ có 3 chúng tôi và chúng tôi nằm trong số những người cuối cùng ra được”.
“Một sĩ quan cảnh sát nhìn thấy tôi và phát hiện tôi bị chảy máu ở chân phải. Anh ấy đưa tôi đến một xe cứu thương. Tôi thật may mắn vì còn sống. Tôi rất vui khi tôi vẫn còn ở đây”.
Con trai của George Sleigh là Stephen nhớ lại: “Ở London, tôi khóc cả buổi sáng khi giở báo ra và nhìn thấy ảnh của cha cùng hai người đàn ông khác. Họ trong như chiến binh xuất hiện trên chiến trường, đầy máu me, bụi bặm, nhọ nồi và nước từ ống lửa”.
Hai tháng sau vụ tấn công, George có một cuộc đoàn tụ gia đình cảm động ở quê nhà Gateshead thuộc Tyne & Wear.
George – người cũng thoát khỏi bàn tay tử thần khi ông ở tầng 106 thuộc Tháp Nam của Trung tâm Thương mại Thế giới trong vụ đánh bom năm 1993 – đã vượt qua nỗi kinh hoàng của thảm kịch 11/9 một cách kinh ngạc.  
“Tôi không bị ác mộng hay ám ảnh gì cả. Nhưng hàng ngày tôi luôn nghĩ đến vụ tấn công”.  
George, người về hưu ở Ohio cách đây 8 năm, giờ đây thường kể lại trải nghiệm của mình tại các trường học để đảm bảo các thế hệ mới ý thức rõ về những hành động tàn bạo.   Thanh Hảo (Theo Mirror)

BÀI SÁU. NgườiAustraliahọc được gì từ 11/9. Hầu hết trong số chúng ta sẽ nhớ được chính xác những gì đã làm khi các máy bay đâm vào Trung tâm Thương mại Thế giới tại New York. Đó là vào cuối đêm ở Australia và rất nhiều người không biết về sự kiện kinh hoàng xảy ra ở Mỹ cho tới hôm sau.

Tác giả Paul Daley có bài viết đăng trên Canberratimes.

Đó là vào giữa buổi sáng ởLondonvà CNN bắt đầu phát đi những hình ảnh đầu tiên. Phản ứng của chúng tôi khá điển hình, chúng tôi tự hỏi về những người bạn ở New York, khi mọi thứ trở nên rõ ràng hơn vào lúc một chiếc máy bay khác đâm vào Lầu Năm Góc, chúng tôi đã lo lắng có bao người Australia đang ở thăm Washington như một phần đoàn tùy tùng của thủ tướng John Howard khi ấy.

 
Vùng thảm họa đã trở thành nơi tưởng nhớ. Ảnh: TIME

Sau đó, máy bay ngừng bay trên bầu trờiLondonbởi tin đồn Anh có thể cũng bị tấn công. Im lặng đến kỳ lạ. Chúng tôi vội vã đi đón con ở trường học, như rất nhiều cha mẹ khác, và chúng tôi túm tụm với nhau. Không phải vì chúng tôi sợ hãi, mà vì cảm thấy không có một hành động nào thích hợp để phản ứng trước một hành động phi nhân tính đến như vậy. Có cảm giác rằng, không có gì có thể xảy ra như thế lần nữa.

Sự cảm thông lập tức không ngừng đổ về nước Mỹ.

Ngoại giao, quân sự… nước Mỹ với những áp lực an ninh mới, tất cả đều chất chứa khát vọng trả thù. Một điều rõ ràng là kể từ sự kiện 11/9/2001, Mỹ và các đồng minh đã tiến vào Afghanistan, truy đuổi Taliban được cho là che giấu hay hỗ trợ các trại huấn luyện khủng bố chống phương Tây, chống Israel của mạng lưới al-Qaeda do Osama bin Laden đứng đầu.

10 năm trôi qua, và chúng ta nên cảm nhận thế nào về tất cả những gì đã xảy ra khi theo đuổi một “cuộc chiến chống khủng bố”?

Osama bin Laden đã chết. Lãnh đạo Iraq Saddam Hussein cũng không còn.

Trong khi đó, George W. Bush giành chiến thắng trong nhiệm kỳ thứ hai làm tổng thống, John Howard hơn hai lần được bầu là thủ tưóng và Tony Blair cũng tái cử.

Iraq như một đất nước chỉ còn lớp vỏ ngoài cho dù vẫn giàu dầu mỏ. Afghanistan dĩ nhiên là sa lầy vào một cuộc chiến chưa có hồi kết thúc khi Mỹ và đồng minh tiếp tục cuộc chiến chống lại quân nổi dậy Taliban và sự hồi sinh của những phần tử al-Qaeda.

Ở Mỹ, chính quyền của Obama tuyệt vọng phải dờiAfghanistanvà sẽ làm như thế vào năm 2014.Australiacũng rút quân vào thời điểm tương tự. Và phần lớnAfghanistanvẫn trong tay của quân nổi dậy. 29 línhAustraliađã thiệt mạng ở đó cho đến nay. Cái giá cho sự “đồng lõa” củaAustraliatrong cuộc chiến chống khủng bố vào cuối cuộc chơi có thể cao hơn nhiều.

Hỗn loạn tiếp tục diễn ra ởAfghanistanvàIraqcó khiến phương Tây trở nên an toàn hơn?

Là đúng trong trường hợp củaAfghanistan, và do sự cảnh giác cao hơn, những nỗ lực tình báo lớn hơn. Bất chấp những vụ tấn công ở Anh, hay nơi nào đó ở châu Âu hoặc vào ngườiAustraliaởIndonesia, nhưng chưa có thêm một vụ khủng bố kinh hoàng nào xảy ra trên chính đất Mỹ hayAustralia. Biên giới được an toàn hơn, nhưng mức độ hoang tưởng cũng cao hơn.

Cảm giác chống người Hồi giáo lan khắp châu Âu, những cuộc tranh luận xảy ra về các vấn đề như người xin tị nạn, hay đối xử với các nghi phạm bị bắt giữ trong cuộc chiến chống khủng bố. Rồi chuyện nhà tù ở vịnhGuantanamo, nơi giam giữ các nghi phạm đã khiến Mỹ để mất quá nhiều sự đồng cảm từ cộng đồng quốc tế mà họ có được sau khi phải hứng chịu thảm cảnh 11/9.

Các biện pháp tra tấn tàn nhẫn đã trở thành những “triệu chứng” của một nước Mỹ giận dữ, bản năng và đáng sợ, che khuất đi mong muốn quốc tế về việc trả lại công bằng cho những nạn nhân 11/9.

Mỹ đã phản ứng quá mức và cũng không thể ngăn chặn các đồng minh làm như vậy. Và, chúng ta thực sự có thể học được gì?

Chúng ta học được rằng, Mỹ, mặc dù có những cuộc chiến ở trên nhiều mặt trận, vẫn là lực lượng quân sự mạnh mẽ nhất trên hành tinh. Nhưng cũng phải rút ra một điều rằng, vị thế quốc tế của Mỹ đã bị sụt giảm bởi chính cuộc chiến chống khủng bố. Có điều gì khác đang xảy ra, như Trung Đông trong “Mùa xuân Ả rập” mà chúng ta chưa hoàn toàn hiểu rõ. Nó có thể tạo ra những đồng minh phương Tây mạnh mẽ hơn, nhưng cũng có thể là một Chiến tranh Lạnh kiểu mới. Những ai một thập niên trước nghĩ rằng, thế giới sẽ không bao giờ lặp lại, đã đúng. Nó có thể an toàn hơn, nhưng không cảm thấy tốt hơn. Thái An (theo Canberratimes)

Nguyễn Đình Sinh, Hội viên Hội VHNT Bình Định, giảng viên Đại học Qui Nhơn xin tặng bạn đọc bài thơ TÌNH THU để cùng chia xẻ nỗi mất mát đau thương với những người dân Hoa Kỳ. Chúng ta cầu chúc cho linh hồn những người đã khuất trong vụ 11/9 được siêu thoát trên Thiên đàng. Chúng ta cầu chúc cho những người dân Mỹ luôn mãi an lành, cố gắng xoa dịu những vết thương lòng, khép lại những nỗi đau để cùng tiến về phía trước. Nhân loại hãy xóa bỏ hận thù, cùng nhau nối vòng tay lớn, thưởng thức những mùa thu vàng tháng 9 – Những mùa thu chan chứa yêu thương của tình nhân loại, tình thân, tình người và tình yêu đôi lứa- Hãy tận hưởng nỗi khao khát đắm say như tiềng tơ lòng ngân rung xào xạc của Mùa Thu đang về, như tình thu mênh mang, như mắt thu mơ màng tràn ngập niềm tin yêu…

Nguyễn Đình Sinh. TÌNH THU

 Em đếm từng chiếc lá thu rơi

xa cành

Mùa thu sao hờ hững

chẳng trôi nhanh

Ôi nỗi buồn chờ đợi

mong manh…

 Lá ơi !

xin đừng rơi !

Lòng ta đang chơi vơi !

Lá ơi!

Hãy bay đi !

bay đi khắp phương trời !

Đem nhớ thương này

tới người ta yêu dấu

Rằng lòng ta

buồn như lá xa cành…

 Mùa thu vắng anh – mắt  thu long lanh

Mùa thu xa anh – lá thu không xanh

Mùa thu nhớ anh – mây thu lênh đênh

Ôi mùa thu !… Mùa thu ! … chờ anh.

NĐS

 Bài bảy: Những phút cuối cùng của nạn nhân vụ 11/9

Những nạn nhân trong vụ 11/9 đã có những phút cuối cùng trong cuộc đời theo cách khác nhau, nhưng có một điểm chung là sự xúc động tột cùng và mỗi câu chuyện đều có thể dựng thành phim.
Hầu hết trong số gần 3.000 người thiệt mạng trong vụ 11/9, khi 4 chiếc máy bay chở khách bị cướp rồi lao vào tháp đôi Trung tâm Thương mại Thế giới (WTC), Lầu Năm Góc và một cánh đồng ở bang Pennsylvania, đã chết trong đơn độc, không có người thân nào ở bên cạnh.

Tuy nhiên, nhờ có sóng radio từ các máy liên lạc trên máy bay, những chiếc điện thoại di động, điện thoại tại các văn phòng ở tháp đôi WTC, hay thậm chí ngay cả điện thoại trả tiền trên những chiếc phi cơ bị cướp, những số phận bi đát ấy vẫn còn có cơ hội để gửi thông điệp cuối cùng tới thế giới bên ngoài.

Melissa Doi, một nữ quản lý 32 tuổi của IQ Financial Systems và làm việc trên tầng 83 tại Tháp Nam của WTC, đã nói chuyện được với các đội cứu trợ khẩn cấp trong ít nhất 4 phút. Giọng nói run rẩy đầy khiếp sợ của Doi đối lập với giọng trả lời ít cảm xúc và rành mạch như đã được lập trình sẵn của nhân viên trực tổng đài. Người ta có thể thấy sự lo sợ đến nghẹt thở của cô khi nghe lại đoạn đối thoại.

“Tôi sắp chết, phải không?”, Doi nấc nghẹn. Nhân viên trực tổng đài đáp lại bằng những từ “không” liên tiếp. “Tôi sẽ chết”, Doi lại nói. “Thưa bà, xin bà hãy cầu nguyện”, người trực tổng đài cố gắng trấn an người phụ nữ 32 tuổi. “Lạy Chúa”, Doi thốt lên. Đoạn đối thoại kết thúc không lâu sau đó, khi Doi khóc nấc lên trong sự hoảng sợ tột cùng: “Cứu!”

Trong số những cuộc gọi cầu cứu không đem lại kết quả, có một cuộc điện thoại từ máy di động của nhà tư vấn bảo hiểm Kevin Cosgrove, ngay khi văn phòng của ông ở tầng thứ 99 tại ThápNambắt đầu rung chuyển.

“Ôi trời ơi….. !”, Cosgrove, phó chủ tịch của công ty môi giới Aon Corp, hét lên lúc 09h58 sáng ngày 11/9/2001. Sau đó, giọng nói của ông dần biến mất, giữa những tiếng gãy đổ khi cả toà tháp đang dần sụp xuống. Đường dây sau đó bị ngắt.

Những hành khách và thành viên phi hành đoàn trên 4 chiếc máy bay chở khách cũng có những nỗ lực cuối cùng để cố gắng níu kéo sự sống. 

Nữ tiếp viên hàng không dũng cảm Betty Ong, trên chuyến bay số hiệu 11 của hãng American Airlines từ Boston, đã gọi cho điều hành mặt đất, bình tĩnh mô tả việc hai đồng nghiệp bị đâm như thế nào, và thông báo “buồng lái không trả lời điện thoại”.

“Tôi nghĩ chúng tôi đang bị không tặc tấn công”, Ong nói lúc 8h19. Chưa đầy nửa giờ sau, Ong và những người còn lại trên chiếc máy bay biến mất trong quả cầu lửa ở Tháp Bắc của WTC.

Tấm hình cho thấy khói bốc lên từ tòa tháp đôi WTC, với tiền cảnh là tòa nhà Empire State ở New York. Ảnh: AP
Tấm hình cho thấy khói bốc lên từ tòa tháp đôi WTC, với tiền cảnh là tòa nhàEmpireStateởNew York. Ảnh: AP

Alice Hoagland, mẹ của hành khách Mark Bingham trên chuyến bay số hiệu 93 của hãng United Airlines, đã cố gắng gọi cho con trai của bà sau khi xem được những tin tức gây sốc về những vụ tấn công nhằm vào tháp đôi WTC. Thế nhưng, Bingham không trả lời. Chẳng còn cách nào khác, Hoagland nói với giọng đầy bình tĩnh của một người mẹ: “Hãy cố gắng giành lại quyền kiểm soát chiếc máy bay… Tìm thêm vài người và làm tất cả những gì có thể để giành lại nó.” Bà nói thêm “Con yêu của mẹ”.

Bingham được tin là người dẫn đầu một nhóm các hành khách chống lại những kẻ không tặc, dẫn tới việc chiếc máy bay lao xuống một cánh đồng ở bangPennsylvania. Đây là một kết cục ít tồi tệ hơn rất nhiều so với việc chiếc phi cơ đâm vào một mục tiêu khác tại thủ đôWashington.

Ngồi trên chuyến bay mang số hiệu 175 của hãng United Airlines, chỉ vài phút trước khi nó lao vào ThápNamcủa WTC, Brian Sweeney cũng để lại một thông điệp cho vợ của mình là cô Julie.

Sau khi tiếng máy trả lời tự động vang lên “Tin nhắn một!”, những từ ngữ cuối cùng của Sweeney được truyền tải một các giản dị nhưng đầy xúc động. “Nghe này, anh đang ở trên một chiếc máy bay vừa bị không tặc cướp quyền kiểm soát”, Sweeney nói. “Anh chỉ muốn em biết rằng anh yêu em vô cùng. Anh muốn em sống tốt và hạnh phúc. Cả bố mẹ của anh và mọi người khác cũng thế. Anh yêu em biết bao.”

Phần lớn các gia đình của những nạn nhân đã không thể có cơ hội để nói từ biệt với người thân yêu của họ. Trong phần lớn các ca tử nạn tại WTC, nhiều gia đình thậm chí không thể nhận diện được phần thi thể còn lại của người thân.

Nhưng việc có thể trao đổi vài câu với người thân trước khi thảm họa xảy đến dù là một may mắn nhỏ nhoi, nhưng cũng khiến những người ở lại chịu đựng nỗi đau theo một cách khác.

Beverly Eckert nhớ lại cô đã hạnh phúc như thế nào khi nhận được một cuộc gọi của chồng, Sean Rooney, vào khoảng 9h30 trong cái ngày định mệnh ấy. Khi đó, cô nghĩ rằng vị hôn phu của mình đã thoát khỏi văn phòng của anh trên tòa tháp đôi.

“Nhưng anh ấy nói với tôi rằng đang ở tầng thứ 105, và ngay lúc đó tôi hiểu ra rằng Sean sẽ không bao giờ có thể về nhà được nữa”, Eckert nghẹn ngào kể lại trên tạp chíNew York. “Sau những phút dài nói chuyện, anh ấy thì thầm “Anh yêu em rất nhiều. Rồi tôi bỗng nhiên nghe thấy một tiếng nổ lớn.”

Khi ấy, chồng của Eckert vẫn còn sống, nhưng cả hai cùng biết rằng tiếng động đó phát ra vì nguyên nhân nào. Tòa tháp đang bắt đầu sụp xuống. “Tôi đã liên tục gọi tên anh ấy trong điện thoại. Sau đó, tôi ngồi xuống sàn và ôm chặt điện thoại vào lòng.” Phan Lê (Theo AFP

Bài tám. Lính cứu hộ 11/9 và cuộc chiến với ung thư

10 năm trôi qua, những người tham gia cứu hộ ngày 11/9 nói rằng họ đã bị bỏ rơi trong cuộc chiến với căn bệnh ung thư và hàng đống hóa đơn thuốc.

Được ca ngợi như những người anh hùng nhưng hàng nghìn lính cứu hộ cho biết họ đã trở thành nạn nhân của một loạt căn bệnh từ hen suyễn cho đến ung thư, do tiếp xúc với các mãnh vỡ độc hại trong đống đổ nát của tòa tháp đôi ngày 11/9/2011.

Các quỹ bồi thường do chính phủ Mỹ thành lập không công nhận ung thư là căn bệnh có nguyên nhân từ hoạt động cứu hộ và dọn dẹp khu Trung tâm thương mại thế giới (WTC). Hồi tháng 7, đợt khám xét định kỳ đầu tiên về bệnh ung thư, thuộc chương trình Sức khỏe WTC, kết luận rằng không đủ bằng chứng để đưa ung thư vào danh sách tình trạng bệnh liên quan đến WTC.

Và một cuộc chiến chính trị đang nổ ra.

Theo quỹ Fealgood, do John Feal – một công nhân xây dựng bị thương tại WTC điều hành, có 1.020 trong tổng số 40.000 công nhân và tình nguyện viên WTC đã thiệt mạng vì các biến chứng sức khỏe. 345 thành viên của đội cứu hỏa và 45 nhân viên cảnh sát đã chết vì bệnh ung thư, vượt quá con số thương vong trong ngày 11/9 là 343 lính cứu hỏa và 23 cảnh sát.

“Đã 10 năm trôi qua. Họ ca ngợi những con người sau thảm họa 11/9 rồi quay lưng lại với chúng tôi?”, Jeff Stroehlein, 47 tuổi, một lính cứu hỏa đã nghỉ hưu ở thành phố New York, người đang chống chọi với bệnh ung thư não sau khi làm việc tại khu Ground Zero nói.

Stroehlein và những bệnh nhân ung thư khác không hề nghi ngờ rằng căn bệnh của họ bắt nguồn từ một thập kỷ trước, khi họ tìm kiếm những mảnh thi thể còn sót lại và dọn dẹp đống đổ nát ở WTC trong khoảng thời gian kéo dài từ hàng tuần đến gần một năm.

Cho đến tuần trước, một nghiên cứu đưng trên Lancet cho thấy rằng các lính cứu hỏa của thành phốNew York có mặt tại tòa tháp đôi hôm đó có tyr lệ mắc ung thư cao hơn các đồng nghiệp của họ 19%. Những người bị ung thư vẫn đang nuôi hy vọng chính phủ Mỹ sẽ thay đổi quyết định, đưa ung thư vào danh sách bệnh được chính phủ chi trả.

“Nghiên cứu của Lancet cho thấy những hình thức khác nhau của bệnh ung thư cần được kiểm soát và chữa trị theo quy định của Luật bồi thường và y tế James Zadroga”, Feal nhắc đến bộ luật đặt theo tên của một nhân viên cảnh sátNew Yorkđã qua đời ở tuổi 34 vì bệnh ung thư.

Theo luật Zadroga, hơn 4 tỷ USD đã được phân bổ để chi phí cho việc chữa trị và khám bệnh của các bác sĩ về hen suyễn, căng thẳng hậu chấn thương tâm lý, lo lắng, đau lưng và hội chứng ống cổ tay.

Một số bệnh nhân có bảo hiểm y tế nhưng một số thì không. Một vài người bị bệnh và mất việc làm phải đối mặt với những hóa đơn của bác sĩ đến hàng chục nghìn đôla. Với trường hợp của Stroehlein, ông có bảo hiểm y tế nhưng bảo hiểm không trả hết tất cả các loại thuốc men của ông.

Với John Devlin, 50 tuổi, một nhân viên điều hành các thiết bị hạng nặng tại WTC trong gần 10 tháng, các vấn đề sức khỏe bắt đầu nảy sinh một vài tuần sau vụ tấn công, với những triệu chứng mà nhiều công nhân khác cũng phải chịu đựng và được họ gọi là “bệnh ho WTC”. Năm 2009, ông bị chẩn đoán mắc ung thư vòm họng giai đoạn bốn. Việc mặc cả với các hãng bảo hiểm, bộ phận thanh toán của bệnh viện và các quan chức chính phủ chịu trách nhiệm về việc bồi thường cho công nhân đã trở thành một phần thường xuyên trong cuộc đấu tranh sống còn của ông.

“Tôi đã hứa với Chúa khi tôi đang nằm trong khoa ung thư suốt hai tháng rưỡi, rằng, nếu tôi được ra ngoài và còn có thể nói, tôi nhất định sẽ đứng lên vì những người anh em của tôi, những người đã ngã xuống ở đó”, ông nói. Anh Ngọc (theo AFP )

BÀI CHÍN. 11/9 – ngày kinh hoàng thay đổi thế giới mãi mãi

9h30 sáng 11/9/2001, Tổng thống Mỹ với gương mặt ảm đạm xuất hiện trên truyền hình, nói với người Mỹ và cả thế giới: “Hai máy bay lao vào Trung tâm thương mại thế giới trong cuộc tấn công khủng bố rõ ràng trên đất nước chúng tôi”.
Ngày 11/9/2001, trời trong xanh và đẹp đẽ tại thành phố New York. Vào lúc 8h sáng, các tuyến đường và tàu điện ngầm chật ních người đi lại, đổ về nơi làm việc ở Manhattan. 

Tin tức trong ngày cũng không có quá nhiều nổi bật, chủ yếu tập trung vào chuyện ứng viên thị trưởng Michael Bloomberg pha trò nhạt nhẽo. Câu chuyện ấy là đề tài cho hàng nghìn người đang hướng tới các văn phòng làm việc ở Trung tâm Thương mại Thế giới. 
Bloomberg đã rất phát đạt trong lĩnh vực tài chính, và là nhân vật quen thuộc với biểu tượng thành phố – toà nhà chọc trời New York, tòa tháp đôi – cao hơn 400m, là nơi của các tập đoàn luật pháp, tài chính trong thành phố. Vào khoảng 8h30, hầu hết mọi người đã ngồi bên bàn làm việc, thực hiện những cuộc gọi đầu tiên, đọc thư điện tử gửi trong đêm. Một ngày bận rộn khác như mọi ngày bắt đầu. Sau đó, không lâu, thế giới đã mãi mãi thay đổi. 
Chuyến bay 11 của hãng American Airlines, cất cánh từ Boston mới chỉ hơn nửa giờ trước, đã lao vào toà tháp bắc với sức tàn phá huỷ diệt, xé tan phần lớn tòa nhà, phát nổ như một quả cầu lửa và đẩy hàng nghìn tấn nhiên liệu đang bốc cháy xuống các tầng dưới bên trong tòa nhà. 
Các tin tức phát sóng với nhiều hình ảnh chấn động khắp thế giới bởi những gì nó hiển thị và những gì nó cố gắng lý giải điều gì xảy ra. Làm sao có thể như vậy? Làm sao lại xảy ra vụ việc ấy. Đó có phải là tai nạn kinh hoàng? 
Nhưng đó không phải là tai nạn. Người ta xác nhận được rằng, đó là lúc bắt đầu làn sóng tấn công khủng bố đẫm máu nhất trong lịch sử khi vào lúc 9h03 phút, chiếc máy bay United Airlines 175 xé không khí với vận tốc hơn 900km/h lao vào tòa tháp nam. Hệ thống camera ở Toà tháp đôi đã ghi lại từng chi tiết máy bay phát nổ. 
Thế giới bàng hoàng và không tin nổi vào mắt mình. Phải mất vài giờ trước khi có thông tin về những kẻ không tặc chiếm giữ hai máy bay lao vào tháp đôi và thêm hai nơi khác. Đó là 19 kẻ cực đoan, cuồng tín, những kẻ đi theo lãnh đạo của mạng lưới al-Qaida, Osama bin Laden, những kẻ đã đột nhập lên máy bay, tấn công hành khách và phi hành đoàn trước khi nắm quyền kiểm soát máy bay thực hiện sứ mệnh tấn công tự sát biến các máy bay chở khách cỡ lớn thành những quả bom bay khổng lồ. 
Tổng thống Mỹ George Bush khi đó đang có cuộc gặp với học sinh tiểu học Florida khi người phụ trách thông tin Nhà Trắng thì thầm các tin tức bất ngờ vài phút sau khi toà tháp thứ hai bị tấn công. Ông bàng hoàng nhưng vẫn tiếp tục cố lắng nghe các em nhỏ đọc một câu chuyện. 
Vào lúc 9h30 sáng, Tổng thống với gương mặt ảm đạm đã xuất hiện trên truyền hình nói với người Mỹ và cả thế giới: “Hai máy bay lao vào Trung tâm Thương mại Thế giới trong cuộc tấn công khủng bố rõ ràng trên đất nước chúng tôi”. Và những sự kiện kinh hoàng hơn tiếp tục ập đến. Vào lúc 9h37 sáng, chuyến bay 77 của American Airlines lao vào Lầu Năm Góc – tổng hành dinh bộ Quốc phòng Mỹ ở Washington DC. 
Tin tức về vụ việc thứ ba xuất hiện giữa lúc diễn ra cuộc chiến tuyệt vọng để cứu sống hàng nghìn người mắc kẹt trong các toà tháp New York. Những người mắc kẹt giống như sống trong địa ngục của khói và sức nóng, cố gắng gọi về cho gia đình nói họ yêu quý nhau thế nào, rất nhiều người để lại tin nhắn điện thoại nói lời tạm biệt trong đau đớn, nhói buốt. 
Một số người chọn cách nhảy ra khỏi tòa nhà cao hàng trăm mét thay vì chết bị ngạt thở hay bỏng lửa. Khi cả thế giới vẫn hoài nghi chứng kiến cảnh tượng trước mặt họ, thì các thi thể vẫn tiếp tục rơi xuống đất, ước tính khoảng 200 người. 
9h59phút, gần một giờ sau khi bị đâm, tòa tháp phía nam sụp đổ, hàng triệu tấn sắt thép và bê tông lao xuống đất, chôn vùi tất cả những ai mắc kẹt bên trong và tạo ra đám mây bụi khổng lồ khắp các đường phố từng rất sầm uất ở Manhattan. 
Bốn phút sau, chiếc máy bay bị không tặc cuối cùng, United Airlines Flight 93, đã lao xuống một  cánh đồng ở Pennsylvania sau khi nhóm hành khách cố gắng chống lại các kẻ khủng bố, ngăn chúng tiếp cận mục tiêu dự định mà giờ đây, mọi người cho rằng có thể là Nhà Trắng hay toà nhà quốc hội. 
Những người bên trong tòa tháp bắc có hơn nửa giờ sống sót. Vào lúc 10h28phút sáng, 102 phút sau khi bị chiếc máy bay đầu tiên tấn công, nó cũng sụp đổ. Các vụ tấn công 11/9 đã cướp đi sinh mạng của 2.977 người vô tội. Nước Mỹ đã phải hứng chịu cuộc khủng bố đẫm máu nhất trong lịch sử.  Thái An (Theo yorkshirepost)

BÀI MƯỜI: ‘Vụ 11/9 làm nước Mỹ mạnh hơn’

Tổng thống Mỹ Barack Obama gọi nước Mỹ là “quốc gia kiên cường” và cho biết họ ngày càng mạnh mẽ hơn sau 10 năm diễn ra vụ khủng bố 11/9.

“Nhờ những nỗ lực không mệt mỏi của lực lượng quân đội, tình báo, hành pháp và an ninh nội địa, nước Mỹ ngày càng mạnh mẽ hơn trong khi đó Al-Qaeda đang trên đường tiêu vong”, BBC dẫn lời Tổng thống Obama phát biểu trong đêm trước ngày tưởng niệm vụ 11/9. “Rõ ràng chúng ta phải đối mặt với một kẻ thù đầy quyết tâm và chúng không phạm sai lầm, chúng sẽ tìm cách tấn công ta lần nữa. Tuy nhiên, chúng ta đã chứng tỏ rằng nước Mỹ luôn cảnh giác”.

“Khắp Trung Đông và Bắc Phi, một thế hệ công dân mới đã chứng tỏ rằng tương lai thuộc về những người muốn xây dựng, chứ không phải đạp đổ nó”, ông nói.

Gần 3.000 người thiệt mạng ởNew York,WashingtonvàPennsylvaniacách đây 10 năm khi khủng bố cướp máy bay chở khách và lao xuống những nơi này. Hôm nay, Tổng thống Obama sẽ thăm Trung tâm Thương mại Quốc tế, Lầu Năm Góc và dự lễ tưởng niệm ở Shankville, Pennsylvania, nơi chiếc phi cơ thứ 4 rơi xuống. Cựu tổng thống George Bush cũng sẽ có mặt cùng ông ởNew York.

Cảnh sátNew Yorkrà soát an ninh khắp hệ thống tàu điện ngầm, siết chặt kiểm soát trên các con phố, cây cầu và đường hầm ở đây. Họ dựng lên các trạm kiểm soát ởManhattan, trung tâmNew York, và yêu cầu dân chúng thông báo về những chiếc xe khả nghi.

An ninh được tăng cường ởNew YorkvàWashingtonsau khi giới chức Mỹ nhận được tin tình báo khủng bố định tấn công những nơi này trong dịp kỷ niệm 11/9. Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton hôm 9/9 cho biết giới chức liên bang không coi nhẹ những thông tin trên. Quan chức chống khủng bố đặc biệt quan tâm tới những mối đe dọa này sau khi thu thập được tài liệu trong cuộc truy quét nơi trú ẩn của trùm khủng bố Osama bin Laden hồi tháng 5.

Kênh truyền hình ABC News đưa tin ba người – một trong số đó là công dân Mỹ – vào Mỹ hồi tháng 8 nhằm tiến hành một cuộc tấn công. Hãng Reuters thì dẫn lời giới chức Mỹ cho rằng kẻ đứng đằng sau những mối nguy này có thể là phó tướng của bin Laden – Ayman al-Zawahri – đã bị lính Mỹ tiêu diệt ở Pakistan hồi tháng 5. Mai Trang

BÀI MƯƠI MỘT: 6 câu hỏi chưa có lời giải đáp về vụ 11/9

Đã 10 năm sau vụ tấn công khủng bố 11/9 xảy ra nhưng vẫn còn một số câu hỏi chưa có lời giải đáp xung quanh các sự kiện của ngày định mệnh này.

Có băng giám sát ghi lại quá trình Lầu Năm Góc bị máy bay đâm?

Năm 2006, 3 video từ camera giám sát của Lầu Năm Góc đã được tiết lộ để đáp lại đơn kiện về Luật tự do thông tin vào tháng 12 năm 2004. Tuy nhiên, một số nhà lý luận vẫn hoài nghi rằng không thể đưa ra bất cứ kết luận gì dựa vào những cuốn băng có hình ảnh không rõ ràng như vậy và cho rằng FBI vẫn đang giữ ít nhất 84 băng giám sát khác.

Làm thế nào để tên của 19 tên không tặc không xuất hiện trong danh sách hành khách của United Airlines và American Airlines?

Ngày 11 tháng 9 năm 2001, một nhóm không tặc gồm 19 tên đã cướp bốn máy bay hành khách của hãng hàng không United Airlines và American Airlines. Sau đó, chúng đã lái hai phi cơ lao thẳng vào tòa Tháp Đôi của Trung tâm Thương mại Thế giới (WTC) tạiManhattan, Thành phốNew York. Trong khi đó, một nhóm không tặc khác lái chiếc phi cơ thứ ba đâm vào tổng hành dinh của Bộ Quốc phòng Mỹ tại Lầu Năm Góc ởArlington,Virginia. Chiếc máy bay thứ tư rơi xuống một cánh đồng gần Shanksville thuộcQuận Somerset,Pennsylvania. Tuy nhiên, không ai hiểu tại sao tên của 19 tên không tặc này lại không xuất hiện trong danh sách hành khách của United Airlines và American Airlines?

Bức ảnh được lấy ra từ camera giám sát trên cho thấy 2 nghi can trong vụ tấn công cảm tử là Mohammed Atta và Abdulaziz Alomari đi qua cổng an ninh của sân bay Portland tại bang Maine. Các nhà chức trách cho biết, 2 tên này đã lên một chuyến bay tới Boston trước khi lên chiếc máy bay số 11 của hãngAmerican Airlines, một trong 4 chiếc máy bay bị cướp và một trong hai chiếc đâm vào WTC.

Đã xác định được “người đàn ông rơi” (Falling Man)?

Danh tính của người đàn ông trong bức ảnh mang tính biểu tượng cho vụ tấn công 11/9 của nhiếp ảnh gia Richard Drew chưa bao giờ được tiết lộ.

Bức ảnh người đàn ông rơi cắm đầu xuống được chụp vào ngày 11/9/2011 tại tòa tháp phía bắc của Trung tâm Thương mại Thế giới.

Điều gì đã xảy ra với 8 hộp đen của 4 chiếc máy bay? Chúng đã được tìm thấy?

Các dữ liệu của chuyến bay 93 đã được tìm thấy. Hộp đen của chuyến bay 77 cũng đã được chuyển ra khỏi Lầu Năm Góc nhưng một trong số chúng (ghi âm buồng lái) đã bị hư hỏng nặng. Trong khi đó, các hộp đen của 2 máy bay đâm vào Trung tâm Thương mại Thế giới đã không được tìm thấy.

Tại sao tòa tháp thứ 7 của Trung tâm Thương mại Thế giới lại bị sụp đổ trong khi không bị máy bay đâm phải?

Ngày 11/9/2011, hai phi cơ lao thẳng vào Tòa Tháp Đôi của Trung tâm Thương mại Thế giới tại Manhattan, Thành phố New York Mặc dù không bị máy bay đâm phải nhưng tòa tháp thứ 7 của WTC cũng sụp đổ ngay sau đó.

Viện Tiêu chuẩn và Công nghệ Quốc gia tin rằng một sự kết hợp của hỏa hoạn và thiệt hại về cấu trúc nghiêm trọng đã gây ra sự sụp đổ của tòa nhà tuy nhiên cách giải thích này vẫn chưa được công nhận.

Chuyện gì đã xảy ra với ngôi trường từng huấn luyện những tên không tặc?

Được biết, hai tên không tặc Mohammed Atta và Marwan al-Shehhi được huấn luyện lái máy bay thương mại vào năm 2000 tại Hàng không Huffman, một trường đào tạo phi công và hãng hàng không có trụ sở tại Venice, Florida.

Chủ hãng Hàng không Huffman-Rudi Dekkers, đã buộc phải bán công ty của mình và sau đó đã viết một cuốn sách về kinh nghiệm của mình có tựa đề “Guilty by Association” kể về mối liên hệ của ông với sự kiện 11/9.

Sầm Hoa (Theo yahoo)

BÀI MƯỜI HAI. Người đàn ông có khả năng chặn vụ 11/9 tới 2 lần

Như hàng triệu người trên khắp thế giới, cựu nhân viên tình báo Mỹ Haig Melkessetian nhớ chính xác những gì đã làm vào sáng 11/9/2001 khi khủng bố Al Qaeda tấn công New York và Washington.

Dù đoán trước được về vụ tàn sát, người đàn ông này vẫn phát ốm vì giận dữ và thất vọng. 

Hơn hai năm trước đó, Melkessetian đã tham gia hai cuộc điều tra riêng rẽ tại Trung Đông, vốn có thể chặn đứng các vụ tấn công ngày 11/9 song về sau lại phát hiện ra rằng những nỗ lực của mình bị vứt bỏ như một thứ không liên quan.

Melkessetian đã nhận diện được biện pháp chuyển tiền ngầm “hawala” mà bọn không tặc đã dùng để chuyển tiền của Al Qaeda vào tài khoản của chúng và các văn phòng ở Vịnh Ba Tư. Nhân viên này cũng thông báo cho cấp trên những cách thực tế để lật đổ Taliban và để Bin Laden bị giao nộp. Tuy nhiên, những kế hoạch này mãi tới sau khi vụ 11/9 xảy ra mới được triển khai.

Giống như nhiều nhân viên cấp thấp trong mạng lưới tình báo và an ninh phương Tây, Melkessetian không thể làm gì khác khi các quan chức lãnh đạo cố chấp không có hành động gì.

“Năm 2001, bạn có thể cảm thấy chuyến tàu khủng bố đang lao xuống”, cựu chuyên gia phân tích chống khủng bố FBI nói. “Tuy nhiên, ở bộ phận lãnh đạo, họ không lắng nghe cũng như phớt lờ dự đoán của những người cùng chung chiến hào”.

Mười năm sau, sự thất vọng của người đàn ông này mạnh hơn bao giờ hết. “Tôi nhìn thấy nó diễn ra trên tivi. Tôi biết ngay đó là một vụ tấn công khủng bố. Suy nghĩ tiếp theo của tôi là điều đó đáng lẽ đã không xảy ra”.

Là ngườiLebanongốcArmeniatheo Cơ đốc giáo và trở thành công dân Mỹ kể từ năm 1984, Melkessetian, 49 tuổi, lần đầu tiên đã tiết lộ câu chuyện của mình. Tuy nhiên, trước đó, trong nội bộ cộng đồng các chuyên gia chống khủng bố, Melkessetian được nhiều người tôn sùng.

“Chúng tôi đã thấy những nhân vật trong phim như James Bond và Jason Bourne và nghĩ rằng đó chỉ là điều hư cấu. Tuy nhiên, sau đó bạn gặp Haig Melkessetian và nhận thấy rằng Haig có thể ghép những gì hư cấu với hiện thực”, một cựu quan chức Bộ Ngoại giao Mỹ biết rõ Melkessetian nói.

 

Melkessetian đi sau Tướng David Petraeus và cựu toàn quyền Iraq Paul Bremer

Quan điểm của Melkessetian được xác định với những gì người này được dạy dỗ. “Là một tín đồ Cơ đốc tại Trung Đông không hề dễ dàng. Bọn khủng bố bắt đầu với chúng tôi và cứ tiếp tục cho tới khi chúng thổi tungNew York”

Năm 17 tuổi, Melkessetian tham chiến cùng với lực lượng đặc nhiệm Cơ đốc giáo trong cuộc nội chiến ởLebanon. Tới năm 1980, người này đã giữ một vai trò chủ chốt trong đơn vị tình báo bí mật – đơn vị đã xác định được nhà tù bí mật mà lực lượng cực đoan Shia điều hành, nơi giấu hơn 20 con tin nước ngoài, gồm cả nhà báo Anh John McCarthy bị bắt làm con tin.

Mùa hè năm 1986, Melkessetian và các đồng nghiệp lên kế hoạch tiến hành một chiến dịch quân sự liều lĩnh, có thể vừa giải phóng con tin vừa giáng một đòn mạnh vào mạng lưới khủng bố. Tuy nhiên, sau nhiều tháng đấu tranh nội bộ củaWashington, kế hoạch bị hủy bỏ. “Họ không thích những thứ quá rủi ro. Điểm yếu tương tự cũng làm chúng tôi rối loạn trước sự kiện 11/9″, Melkessetian nói.

Chuyển tới Mỹ, Melkessetian dành phần lớn thời gian của những năm 1990 tại Bộ Ngoại giao Mỹ, làm liên lạc giữa các cơ quan chống khủng bố toàn cầu. Tuy nhiên, sau đó, Melkessetian quyết định quay lại lĩnh vực cũ. Tháng 9/1997, người đàn ông này bay tới căn cứ của Mỹ ở Al Dhafra tạiAbu Dhabi, ngôi nhà trong 4 năm sau đó của Melkessetian.

Về mặt chính thức, Melkessetian ở căn cứ với tư cách là nhà ngôn ngữ học, người biết nhiều thứ tiếng làm việc cho đội điều tra đặc biệt của văn phòng không quân (AFOSI) và là một nhà thầu tư nhân thông qua một công ty đóng tạiMaryland. Nói thành thạo tiếng Ả rập cũng như những hiểu biết về văn hóa ở khu vực này giúp Melkessetian có thể đi lại tự do ở các nước vùng Vịnh, dễ dàng trà trộn với mọi tầng lớp xã hội, từ quan chức cảnh sát, an ninh tới dân thường Ả rập.

“Không bao lâu, đơn vị Detachment 246 của Melkessetian trở thành nguồn tin tình báo hữu ích duy nhất trong toàn khu vực CENTCOM, vốn phủ sóng hầu hết vùng Trung Đông và Trung Á”, cựu quan chức Bộ Ngoại giao Mỹ nói. Tới tháng 3/2000, Melkessetian tán dương về khả năng độc nhất vô nhị trong việc đào tạo các nguồn tin địa phương. “Vì Melkessetian, các thông tin tình báo quan trọng đã được chuyển tới những cấp cao nhất của chính phủ Mỹ”. (Còn tiếp). Hoài Linh (Theo DailyMail)


About these ads

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Danh mục

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

%d bloggers like this: